TÀI NGUYÊN

ONLINE

  • (Nguyễn Hồng Quân)

TƯ LIỆU MỚI

Images_113.jpg Diendanhaiduongcom19072_118.jpg Loi_ca_dang_BacLanAnh.mp3 Em_ang_giaa_giang_ang_hAm_nay__Lan_Anh.mp3 Den_Voi_Con_Nguoi_Viet_Nam_Toi__CLB_Giai_Dieu_Xanh.mp3 Ngau_Hung_Giao_Duyen__Trong_Tan1.mp3 Uoc_mo_xanh__Lan_Anh.mp3 Vi_dan_em_than_yeu__Top_ca.mp3 Mua_thu_ngay_khai_truong4.mp3 Dat_Nuoc_Men_Thuong__Be_Tuyet_Ngan.mp3 Yeu_nguoi_bao_nhieu_yeu_nghe_bay_nhieu1.mp3 Gap_Me_Trong_Mo__Thuy_Chi.mp3 You_Raise_Me_Up__The_Lion_King__Celtic_Woman.mp3 Gita05.mp3 Gita04.mp3 Gita02.mp3 002.mp3 Flower1.jpg Field.jpg Butterfly.jpg

THỐNG KÊ

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • TRỰC TUYẾN

    0 khách và 0 thành viên

    TIN TỨC NỔI BẬT

    THAM KHẢO Ý KIẾN

    Bạn hay dùng phần mềm nào thiết kế giáo án điện tử
    Microsoft Office Power Point
    Violet
    Phần mềm khác

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với Website tư liệu Hóa - Sinh bậc THCS .

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Phải lấy người như anh

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Hồng Quân (trang riêng)
    Ngày gửi: 18h:16' 12-03-2009
    Dung lượng: 866.5 KB
    Số lượt tải: 10
    Số lượt thích: 0 người

     
    Khói Trắng trân trọng gửi tới các bạn truyện ngắn được cộng đồng Online bầu trọn là hay nhất năm 2007, đã có tới 170 triệu lượt người truy cập www.sachcuatrang.com để đọc truyện ngắn này.
     
    
    Phải lấy người như anh
     
    - Trần Thu Trang -
     
    1
     
     
    “Trái tim em có ước mơ.
    Em vẫn nghĩ rằng lấy chồng phải lấy người như anh.
    Đêm đêm ngước nhìn trăng, mơ có anh bên cạnh
    Hoa trên mặt đất nở vì ai, uyên ương dưới nước thành đôi vì ai.
    Thả chiếc khăn tay theo gió bay đến bên anh.”
     
    (Lời bạn tôi hát khi say)
     
    Tắc đường. Dòng xe dồn thành một búi ở nút giao thông, nhích từng mươi phân một. Ngày nghỉ nên vẻ mặt của những nạn nhân cũng đỡ cau có hơn một chút. Vân lần tay vào túi quần jeans kéo chiếc điện thoại ra. Chưa kịp mở khoá bàn phím, nàng đã bị những người phía sau giục giã. “Đi đi chứ!” “Nhanh nhanh lên tí nào!” Hàng loạt giọng nói ẩn chứa sự sốt ruột. Tặc lưỡi, nhét điện thoại trở lại túi quần, nàng nhích lên một chút cho vừa lòng đám đông. Thôi thì kệ con bạn nàng chờ vêu mặt ngoài đường vậy.
    Mười phút sau, nhờ sự tích cực của mấy ông cảnh sát giao thông với đám thanh niên xung kích, đám kẹt xe đã biến mất. Nút giao thông thoáng đãng, cứ y như chưa từng biết tới ùn tắc bao giờ. Vân tăng ga phóng thẳng trên con đường ven công viên, gió mát lạnh đem hơi thu ùa vào mặt. Dù hôm nay trời rất đẹp, nàng cũng không dám đem “tình yêu mini mới cưới” ra bát phố mà quyết định cưỡi chiếc 82 cũ. Quả nhiên nàng quyết không lầm. Nếu để “tình yêu mini” đang trong kỳ trăng mật của nàng mắc trong đám tắc đường, không khéo nàng đã khóc ròng vì xót xa với những vệt xước sơn rồi. Mà có khi nàng lại góp phần gây ra ách tắc vì “tình yêu” nghẹn ngào đứng khựng giữa đường cũng nên.
    Quán café vỉa hè yêu quý của nàng đây rồi. Vẫn gốc cây bàng với cái bệ xi măng ố vàng vết đáy cốc, vẫn đám khách lố nhố ngồi đọc báo trên những chiếc ghế nhựa xanh đỏ và những đốm nắng rung rinh trên mái hiên nhà cổ. Con bé đang ngồi bó gối nhìn ngơ ngáo kia rồi, chắc là nó bực nàng lắm, vì xưa nay nó rất đúng giờ mà. Nàng dựng xe, không thèm khoá cổ, chạy ào về phía bạn:
    - Chủ nhật mà vẫn tắc đường. Đến là bực! Xin lỗi mày.
    - Không sao. Tao không bận gì, ngồi đây ngắm đường phố cũng vui.
    Con bé mỉm cười nhẹ nhàng, nàng thích cái kiểu nói từ tốn và điệu bộ thanh nhã của nó. Nó tên là Hoài Đan, con gái Hà Nội chính cống chứ không phải Hà Nội nhảy dù như nàng. Nó kém nàng hai tuổi nhưng nàng lại cùng khoá với nó ở trường đại học, do nàng đã vào chậm một năm vì thi trượt, lại bị ngừng thêm một năm vì mấy việc lộn xộn học phí. Nó học giỏi hơn nàng nhiều lắm, và cũng ngoan ngoãn hơn nhiều. Mãi đến khi sắp ra trường mới có mối tình đầu nhưng thật không may là lại yêu nhầm người…
    Hôm nay, Đan mặc một chiếc áo nỉ có mũ và mang giày vải, bộ dạng của nó chẳng khác thời bọn nàng còn hay rủ rê nhau đi xem nhạc Rock là bao. Nàng đón chiếc ghế từ tay bạn, không ngồi ngay, ngó nghiêng vào phía trong nơi mấy cô bé phục vụ đang hối hả pha pha chế chế rồi hỏi:
    - Mày uống gì chưa?
    Con bé không nói, chỉ vào tách cà phê mới vơi chút ít trên bệ xi măng của cây bàng. Sáng chủ nhật, quán café đông khủng khiếp, đến phải gào lên để gọi đồ uống mất! Nàng đứng hẳn lên để vẫy cô nhóc phục vụ quen mặt, thấy có tín hiệu “đã nhận” rồi mới yên tâm hạ tay phủi ghế ngồi. Một chiếc lá bàng rơi ngay xuống trước mặt nàng để lại một lỗ hổng trên tàng cây. Ánh nắng rọi xuống ấm áp, mùa thu sao mà dễ chịu.
    Đan hất hàm sang bên cạnh hấp háy mắt ra hiệu gì đó. Vân tò mò nhìn theo hướng mắt nó và suýt nữa thì buột miệng chửi tục. Khỉ thật, oan gia ngõ hẹp rồi đây! Hà Nội quả là nhỏ bé. Quanh đi quẩn lại rồi thể nào cũng có ngày đụng mặt người quen ở mấy quán café vỉa hè như thế này. Người quen ở đây là Vinh, gã bạn trai cũ của Đan. Nàng chưa bao giờ khoái tên tóc dài ấy, kể cả khi ban nhạc của hắn làm mưa làm gió trong hội diễn văn nghệ trường nàng. Bây giờ hắn
     
    Gửi ý kiến